“Không còn ai em đi một mình…”,
câu thơ cũ réo rắt gọi em quay về thực tại. Giờ đây em vẫn chỉ là em độc
bước trên dặm đời xa ngái. Em đã tự huyễn hoặc mình bằng một mối tình
online lãng mạn ngây ngô.
Không dễ dàng để yêu thêm lần nữa, nhưng
rồi em đã yêu, yêu như chưa yêu lần nào, yêu không toan tính và yêu
bằng nguyên vẹn trái tim đau. Em gặp anh vào những ngày tháng bão dông
nghiệt ngã, một mình vượt cơn thác lũ gồng mình chịu đựng mong bù đắp
bao tổn thất khôn cùng cho những đứa con bé bỏng sớm phải mồ côi. Ngày
ngày em giả vờ mạnh mẽ, không cần ai để con gái yên tâm và tránh cái
nhìn thương hại của người đời. Chẳng hiểu vì sao, ngay từ cái nhìn đầu
tiên, dù là ảo em cảm nhận ở anh sự ấm áp, gần gũi, thân thương.
Những ngày sau đó anh như chiếc phao để em bám víu, chia sẻ tất cả
những gì người bạn thân nhất ở cạnh vẫn không hề chia sẻ được. Trò
chuyện cùng anh em có thể mặc cho cảm xúc của mình trào dâng, lúc buồn,
khi tủi thân, dù anh và em đang nhìn nhau qua webcam nước mắt em vẫn mặc
nhiên rơi, khuôn mặt vốn dĩ khó coi giờ nhạt nhòa và xấu xí hơn nhưng
em không hề muốn che giấu nó. Những lúc như thế thường anh nói vài câu
gì đó an ủi em rồi out. Em thẫn thờ ngồi trước máy thêm lát nữa cho cảm
xúc dịu lại rồi cũng out theo, chẳng còn ai để cho em khóc.
Lần gặp sau đó em lại có thể cười ngặt nghẽo cùng anh khi thích thú.
Là người đàn bà bất hạnh nhưng sự hài hước ăn sâu vào máu thịt mình. Tự
vẽ vời lên bức tranh giữa em và anh muôn màu muôn sắc, một bức tranh ảo
mà em ngỡ là thật theo sự ngộ nhận của riêng mình. Cứ như thế em ồn ào
và nông nổi, lặng lẽ và thâm trầm đi bên anh trong suốt thời gian dài.
Như gần như xa, đôi lúc em có cảm giác chỉ cần vươn nhẹ tay ra là chạm
vào anh, nhưng cũng có khi giữa em và anh là ngàn trùng xa cách. Thể
chất và tinh thần em luôn bất ổn khi vừa trải qua nỗi mất mát lớn trong
cuộc đời, em từng không sống mà chỉ là tồn tại, tồn tại cho con và vì
con.
Không như nhiều phụ nữ ly hôn khác, em không có khái niệm hận thù mà
chỉ biết yêu thương. Em luôn nghĩ rằng mình không thể mở lòng ra được
nữa. Hoài niệm đẹp về những năm tháng đã qua luôn hiện diện trong em,
cắn cấu con tim yếu mềm, bệnh tật. Em không phải là quý bà giàu có và
nhan sắc nhưng sống độc lập, có hai cô con gái ngoan hiền chăm học, biết
sống vì người khác và yêu thương mẹ hết lòng. Có lẽ vì thế em được vài
người đàn ông có chút tài sản và địa vị cũng như vài chú em nhỏ tuổi tán
tỉnh, si mê.
Có thể họ đến với em vì đã quá mệt mỏi với chặng đường dài bon chen
tìm hạnh phúc rốt cuộc vẫn là kẻ trắng tay. Cũng có thể vì sự bạc nhược
của những người trẻ nhìn cuộc đời với cái nhìn màu xám, muốn nương vào
tấm lòng trắc ẩn của em để tìm thấy sự bình yên, chứ ai yêu thương gì
người đàn bà đã qua ngưỡng tứ tuần không nhan sắc. Em nghĩ thế và vẫn
chọn cho mình lối sống độc thân. Em còn nặng lòng với người đàn ông của
riêng mình dù anh đã ích kỷ bỏ em lại một mình. Em sợ phải làm tổn
thương nhau khi hai mảnh đời ghép lại đã không còn nguyên vẹn, em sợ con
gái sẽ buồn hơn khi mẹ san sẻ tình cảm cho ai.
Điều đáng quan tâm hơn là trong số họ chưa có ai làm cho con tim dại
khờ nhưng bướng bỉnh đa đoan của em lỗi nhịp. Vì tất cả những điều đó và
còn nhiều điều khác, em chưa hề nghĩ đến việc sẽ lại kết hôn. Em không
còn trẻ để có thể dễ dàng làm lại cuộc đời một cách trọn vẹn, cũng không
quá già để an phận vui thú điền viên mà quên đi cảm giác được tựa vào
bờ vai ai mạnh mẽ lúc mỏi mệt, đơn côi.
Em vẫn thèm được dụi khuôn mặt đẫm nước mắt của mình vào ngực ai đó
để thổn thức mỗi lúc yếu lòng, thèm được đưa đôi bàn tay run run đỡ lấy
bát cháo hành từ tay người đàn ông của riêng mình khi ốm, thèm lắm cảm
giác được chở che, nhưng không vì thế mà em chấp nhận ngã vào vòng tay
người đàn ông đang có vợ.
Trong lòng em âm ỉ nỗi khát khao đươc sống lại quãng thời gian đã đi
qua. Một căn nhà ấm áp luôn rộn rã tiếng cười, một người đàn ông sống
hết mình với vợ, hai cô con gái như hai thiên thần nhỏ, và em, người đàn
bà tận tụy với công việc, yêu thương chồng con như báu vật của bản
thân, dù em hiểu niềm hạnh phúc mong ước đó giờ đây phải xây nên với một
người đàn ông khác. Người đàn ông em luôn nghĩ đến trong viễn cảnh đó
là anh.
Rồi yêu anh từ khi nào chẳng biết, dù rằng anh vẫn như gần rồi lại
như xa. Anh có thể gặp và trò chuyện với em hàng giờ khi anh thích,
những lúc đó anh làm cho em ngộ nhận rằng cũng yêu em, muốn được cùng em
sẻ chia cay đắng, ngọt bùi. Rồi anh cũng có thể lặn mất tăm cả tuần lễ
để mặc em nhớ nhung mong đợi rồi tự trách mình khờ khạo. Cứ thế em không
còn muộn phiền héo hắt của ngày hôm qua. Em làm bạn bè ngỡ ngàng, mừng
vui và nghi hoặc khi biết đã có thể yêu thêm lần nữa.
Anh có gương mặt phúc hậu, giọng nói trầm ấm, sự tinh tế, nhạy cảm,
sâu sắc của tâm hồn mà em cảm nhận được sau thời gian dài trò chuyện.
Biết anh mang nặng vết thương lòng chưa phôi phai theo thời gian, con
tim anh cũng như em đang chịu đựng sự tổn thương và cần lắm một bờ vai
tin cậy. Em mất niềm tin ở cuộc đời còn anh mất niềm tin ở con người,
lòng nhân hậu và con tim vẫn còn nồng ấm mách bảo em làm điều gì đó cho
cả hai.
Không khôn ngoan, khéo léo như ai khác, em chỉ biết… tỏ tình. Anh đón
nhận không mấy hân hoan, có thể vì em đã tước mất quyền tấn công của
anh, đó là sở trường ngàn đời của phái mạnh. Anh thờ ơ và hoài nghi,
cũng có thể vì không hề yêu em, hoặc không còn niềm tin sau lần đổ vỡ.
Mặc kệ, bởi em vốn thích làm những điều mình muốn nếu điều đó không làm
tổn thương ai. Cũng có lúc lòng tự trọng bị tổn thương khi nhận ra anh
còn yêu người cũ, nhưng em không bỏ cuộc.
Rồi một ngày anh nói lời yêu, đến lượt em vui mừng đón nhận anh nhưng
với thái độ hoài nghi, ngờ vực. Lại mặc kệ cảm giác đó, em vẫn muốn
được cùng anh trò chuyện mỗi ngày, nhớ anh đến thắt lòng khi không gặp.
Lúc một mình rảnh rỗi em thường nghĩ về anh, vẽ vời bức tranh tương lai
đậm chất màu lãng mạn vào một ngày đẹp trời anh từ nơi xa trở về gõ cửa
nhà em.
Em mở cửa và nhìn anh đầy vẻ ngạc nhiên thích thú. Bỏ mặc tất cả lo
toan muộn phiền em dang tay đón nhận, nhào vào lòng anh thỏa niềm khát
khao mong đợi. Anh ở lại với em trong căn nhà này, đem lại cho mẹ con em
cảm giác ấm áp mà từ lâu đã không còn nữa. Sáng sáng thức dậy em cùng
anh chạy bộ trong công viên như những cặp vợ chồng khác, em thường bắt
gặp khi thơ thẩn một mình, ghé ăn điểm tâm, ngồi bên nhau nhâm nhi ly cà
phê nóng.
Tối đến sau bữa cơm đầm ấm, các con trở về phòng học, em và anh quấn
quít bên nhau cùng xem phim, đọc sách, cùng tận hưởng giây phút ấm áp,
bình yên. Khi các con chúng em đã lớn, em và anh tay trong tay rong chơi
cho hết kiếp người. Chúng em thật sự hạnh phúc bên nhau, bù lại nửa đời
đã qua sống trong tổn thương, buồn đau và mất mát. Bức tranh do em một
mình vẽ nên không phù phiếm xa hoa, không có yếu tố cao sang nhưng thích
cảm giác hạnh phúc bên anh hơn tất thảy mọi điều lớn lao khác trên đời,
sự bình yên mà nửa đời em mới tìm được đã bị ông trời nhẫn tâm cướp
mất.
Em lại bùi ngùi nghĩ về số phận của mình nhưng không nguôi hy vọng
ngày mai có anh. Em ốm, áp lực công việc đã làm em đổ bệnh, lúc đau đớn
và cô đơn một mình là lúc nhớ anh da diết. Em mong được bàn tay anh ấm
nồng nắm lấy bàn tay mình, mong được nghe anh thì thầm vào tai: “Hãy cố
gắng chịu đựng rồi bệnh sẽ hết, mọi việc rồi lại tốt đẹp cả thôi, anh
thương em nhiều nhé”. Em thèm bát cháo hành từ người đàn ông yêu thương
mình mang đến như ngày xưa Chí Phèo nhận từ tay Thị Nở. Có lẽ em đã kỳ
vọng quá nhiều nên khi nhìn thấy vẻ lạnh lùng của anh qua webcam và
những lời dè dặt khi online đã phần nào làm em thất vọng.
Em mỏi mệt, hốc hác và xanh xao nhưng nhớ anh, tâm sự với anh những
điều vừa trải qua và nghe thấy. Anh lại hờ hững buông những lời quá thờ
ơ, phải chăng anh không hề yêu em nên né tránh trách nhiệm với lời nói
của mình? Hay anh luôn luôn là người tỏ ra khôn ngoan dè dặt trước những
vấn đề người khác? Nhưng em nghĩ mình đã rất chân thành với anh kia mà.
Nhiều lần em nói với anh mình là người phụ nữ đôc lập, có đủ năng lực
để tự chịu trách nhiệm về lời nói, hành vi và cho cả cuộc đời mình. Vậy
mà anh vẫn thế, em cảm thấy xót xa dâng lên trong lòng, nói chuyện với
anh bằng thái độ gay gắt và lần đầu tiên có cảm giác bất cần trước anh.
Anh né tránh bằng cách chào rồi đi ngủ, em lại lặng người trước máy
lúc lâu rồi out theo anh. Cảm giác mỏi mệt, em buông mình xuống giường
và trằn trọc mãi.
Em muốn bỏ cuộc bởi thấy lòng tự trọng bị tổn thương. Lần này không hề
khóc, mắt em ráo hoảnh nhìn xoáy vào màn đêm đen đặc. Ở đây đang là đêm
còn nơi ấy lại là ngày, những gì ta nghĩ là trắng thì người khác nghĩ
đen, vậy thì hà cớ gì ta yêu người thì người cũng yêu ta? Chợt nhói đau
khi hiểu rằng hơn một năm qua trong mất mát khổ đau em đã ngộ nhận, thì
ra người chẳng yêu em.
Em sẽ gói ghém tất cả mọi thứ vào lòng, cả trong suy nghĩ giờ chẳng
còn ai nữa. “Không còn ai em đi một mình…”, câu thơ cũ réo rắt gọi em
quay về thực tại. Giờ đây em vẫn chỉ là em độc bước trên dặm đời xa
ngái. Em đã tự huyễn hoặc mình bằng một mối tình online lãng mạn ngây
ngô, tự hỏi: “Mình có khôn ngoan hơn sau lần trải nghiệm”? Rồi lại tự
trả lời: “Với em mãi mãi vẫn là đứa trẻ sống lâu năm, ngây ngô giữa dòng
đời đục trong và đen bạc, hồn nhiên với cả nỗi đau của chính mình”.
ST